SUFU là sân chơi để các thành viên thể hiện sự hiểu biết của mình và giúp đỡ người khác. Nếu bạn chưa phải SUFU, bạn có thể đăng ký miễn phí hoặc đăng nhập nếu bạn đã có tài khoản.
Park và câu chuyện vô tiền khóang hậu cười ra nước mắt... Sự nhầm tẫn tai hại...
Chả là thế này! Sáng nay dậy sớm hơn mọi khi. Nằm buồn quá bèn gọi thằng em dzai ở gần nhà rủ đi tập thể dục ở Hồ Hòan Kiếm. Xuống nhà, tôi lấy đôi giày thể thao và lấy 1 cái áo phông trắng mà khi trước tôi đã mang ra thợ in lên một tràng chữ Hàn Quốc và ảnh của anh So Ji Sub (người thủ vai trong phim Giày Thủy Tinh), cả một vệt dài sau lưng và có dòng Wellcom to Việt Nam. Tôi và thằng em dzai khởi hành lúc 6h kém.
Vừa đi bộ chậm rãi vừa trò chuyện, tán gẫu đến tầm 7h. Hết hơn 2 vòng hồ. 2 đứa bảo nhau đi về nhà tắm rửa rồi đi ăn sáng. Mọi chuyện sẽ không có gì đáng bàn nếu Park và thằng em không gặp một nhóm người Hàn Quốc. Thấy Park và thằng em đi tới, họ gọi vào, giơ tấm bản đồ ra chi vào và hỏi đường tới phố Lê Lai. Cũng may là tôi có "kinh nghiệm" xem phim Hàn Quốc nhiều nên họcđược vài câu bập bõm, vừa nói, vừa chỉ tay và họ cũng hiểu phần nào. Rồi họ tôi chào họ, họ cũng tỏ vẻ thân thiện và chào tôi bằng tiếng Hàn.
Bên kia đường, có một anh chắc cũng trạc tuổi tôi thôi. Trên tay cầm một đống sách, nào là bản đồ, nào là các danh lam thắng cảnh của Việt Nam, sách tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung, Tiếng Nhật, và cả tiếng Hàn... Anh ta đi quanh hồ để tìm gặp mấy ông Tây để bắt chuyện và bán những cuốn sách giới thiệu về Việt Nam.
Trông thấy tôi, cậu ta lại gần và trên mặt hiện vẻ suy nghĩ. Cân nhắc mãi, cuối cùng anh ta lại gần tôi và nhìn chiếc áo Made in Korea mà nói:
- Hello! How are you?
Tôi tưởng anh ta đùa nên cũng đáp lại - I’m fine, thanks
Thấy tôi trả lời thân thiện thế là từ đó anh ta tuôn ra cả một tràng Tiếng Anh. Chắc khi nhìn thấy tôi chỉ đường cho nhóm người Hàn Quốc khi nãy anh ta lại tưởng tôi cùng nhóm của họ và 2 bên chia tay...
Tôi không rành tiếng Anh cho lắm nhưng nghe anh ta nói "bồi" và tôi cũng hiểu được một vài câu. Anh ta nhìn tôi và thằng em và chỉ trỏ nói:
- You... and he... "Jô pần" "Jô pần" (Japan)
Tôi và thằng em tủm tỉm cười, không hiểu gì. Hay có lẽ tôi mới đổi kiểu đầu mới và ăn mặc có phần "dị" mà anh ta hiểu lầm nhưng biết là sắp có trò hay nên nháy mắt nhau. Thằng em có vẻ hiểu ý tôi, nó đáp
- No Jô pần...
Anh ta lại nói:
- "Chai nờ" (China)
Tôi bèn giả vờ bập bẹ tiếng Việt đánh lạc hướng: (cũng may là chịu khó xem phim Hàn nên học lỏm được vài câu)
- 우리는 한국에서 온 - Bỏn tối là người nứ-ợc Han Quộc (bọn tôi là người nước Hàn Quốc) Toai là "Pắc Chơn Ung", đây là bạn toai, Gyung Huyn...
Anh ta như bừng tỉnh nói:
- Bạn nói được tiếng Việt à? Sang đây bao lâu rồi? Giỏi nhỉ?
Đến lúc này thì thằng em tôi mới được đà trổ tài:
- Bỏn toai mơi sàng Viết Nam mọt thòi gian thoai (Bọn tôi mới sang Việt Nam một thời gian thôi)
Anh ta chỉ tay vào tôi và lôi ra cuốn bản đồ cùng cuốn danh lam thắng cảnh Việt Nam được viết bằng tiếng Hàn nói bằng tiếng "bồi", tôi nghe mang máng hình như là...
- "Ken ai heo you?..." (Can I help you - Tôi có thể giúp gì cho bạn?)
Tôi đáp:
- Chùng toai nóai đứ-ơợc bèng tíng Việt mà, ồ chùng toai không co gi... anh khoong phài giup đau
Đến lúc này thì thằng em tôi không nhịn được cười bèn nói:
- Thôi không trêu anh nữa, bọn tôi người Việt 100%, anh nhìn kiểu gì mà tưởng chúng tôi người nước ngòai thế?
Anh ta đờ đẫn 1 hồi, mặt đỏ bừng chắc do xấu hổ nói... - Ơ... Ơ... sao lại thế?
- Tôi bèn nói - Hì, chúng tôi trêu anh một tí chứ chúng tôi là "con rồng cháu tiên" giống anh cả thôi
Lúc này anh ta giận rồi quay đi nhưng vẫn ngỏanh lại nói
- 2 thằng dở người. Làm tao mất công đi gần nửa vòng hồ theo. Nói trẹo cả quai hàm, nói như thật ý...
Tôi và thằng em nhìn nhau nhưng không giận vì câu nói đó, chỉ thấy buồn cười không sao chịu được. Thế là 2 anh em đi về nhà với vô số điều để nói và không thiếu tiếng cười vỡ bụng...
Chi tiết: @Tiểu tuyết hồ: Thật 100% em ạ
@Lily: Câu chuyện về Đứa Bé và chuyện này là thật em à.
ngôn ngữ là một thứ mềm mỏng, thầy tiếng anh iu dấu của tại hạ dạy thế
để tại hạ thử mặc cái xờ lỏn tỏn chạy long nhong, đeo kính mát, mặc áo adídas , giày nike, tay xách máy chụp hình, ko biết có đủ khả năng tán các em bikini ko
hì , lần này là thật chứ gì !!!!!!!!
Hôm qua đọc chuyện chú bé , cứ tưởng P viết văn !!! ^^
Ặc , nếu em mà ở đấy thì em không cho trò vui kết thúc sớm đến vậy đâu ! ^^
Với lại em nhìn cũng lai lai Tây , chắc chắn lúc đấy em sẽ cho anh chàng kia lác mắt !!!! hì hì , lần về VN tiếc là ko được nghịnh như vậy ! ;)
Em phụt cười lúc anh nói từ " Chai nờ " hì hì , ko nhịn nổi cuời nữa !
Vui nhỉ , em thấy VN mình thật mến khách !!!! Lần về VN , có nhìu nguời chỉ đường và làm quen với em lắm . Nước mình thật tuyệt , anh nhỉ ? ^^
*************************************************
Dạ vâng , em biết chuyện chú bé là thật mà !!!!
Em đâu nghĩ rằng , 1 đứa bé mà bị ngần nấy nguời chửi mắng . Lúc em ở VN , đâu có bao giờ thấy chuyện như vậy .Nguời Hà Nội rất thân thiện mà . Ui , nghĩ tới mà đau đầu , ko ngờ là chuyện đấy là thật !
Nếu gặp chú bé , anh nhớ nhắn cho chú bé là "Giữ sức khoẻ" từ em nhá ! HN năm này có vẻ lạnh lắm ! ^^