SUFU là sân chơi để các thành viên thể hiện sự hiểu biết của mình và giúp đỡ người khác. Nếu bạn chưa phải SUFU, bạn có thể đăng ký miễn phí hoặc đăng nhập nếu bạn đã có tài khoản.
HH học KD nhưng lại thiên 1 chút về văn học HH đang viết 1 câu chuyện àh ko gọi là tiểu thuyết mới đúng^^
Về : tình bạn , gia đình , và tình yêu^^ Về quá khứ , hiện tại và tương lai^^
Tóm lại HH đôi lúc muốn dừng lị ..HH đang viết tới chương II rồi ...HH lười quá ..hic hic...ai đó hãy giúp HH tiếp thêm sức mạnh cho HH bằng cách cung cấp 1 số chuyện tình dể HH làm tư liệu tham khảo thêm nhé^^ HH chưa đủ kinh nghiệm về tình yêu , mong chỉ giáo^^
Cảm ơn bạn đã ghé vào câu hỏi^^.
à chuyện tình thì kết thúc có hậu nhé , HH đang viết con trai hơn con gái 1 tuổi ^^ hì .giúp HH nha^^
Iu nhiều ..chụt^^
Mình cũng thích văn nhưng không có ý định viết truyện. Mệt lắm.
Bạn đã từng viết trước kia chưa? Nếu là tác phẩm đầu tay mà đã là tiểu thuyết thì liệu có hơi quá sức không vậy? Mình thấy hơi ......
Nhưng nên theo đuổi đam mê bạn à.
Tác nghiệp nghệ thuật thì phải cần kiên trì và cảm hứng. Bạn cứ từ từ mà viết. ^_^ .
Thử viết vài truyện ngắn đem đăng cho mọi người xem sao...... Được ủng hộ từ những cái nhỏ như thế cũng là động lực để bạn tiếp tục đó.
Mình chỉ có thể giúp vậy thôi. Chứ mình chưa yêu bao giờ nên không kể chuyện tình yêu cho bạn được. Hic...
HH cũng thú vị nhỉ? Sao giống P thế? Park khi rỗi và có cảm hứng lại viết những mẩu truyện ngắn giống HH vậy. Nhưng truyện của P thì lại hơi mang nặng tính tự sự, cũng có một số bài nói về tình bạn, những cuộc phiêu lưu, và cả tình yêu nữa... và P đang sắp hòan thành mẩu truyện mà mình tâm đắc nhất nói về mối tình tay 3 của xóm trọ Sinh Viên... Và thường thì truyện P làm thường không có hậu, có những cái kết dở dang nhằm để những người đọc nó tự cảm nhận thay cho "tác giả" và tự mỗi người "cho" nó một cái kết cho riêng mình mà chắc rằng nếu bạn đọc đến dòng cuối sẽ vẫn còn cảm giác hồi hộp và thu hút suy nghĩ. Nếu có hậu thì nó sẽ dễ bị lãng quên.
Đôi khi, mình viết bằng cảm tính. Nó là một lợi thế nhưng cũng là điểm yếu của một nhà văn nghiệp dư. Mình không tránh khỏi việc bị cuốn vào nhân vật trong truyện mà mình viết. Như thế sẽ tạo ra tác động 1 chiều lên cốt truyện. "Nguy hiểm" nhất là nhiều nhân vật có chung một "nhân cách" mà nhân cách, cá tính đó bị ảnh hưởng bởi tư tưởng người viết. Tránh việc cá tính nhân vật và bối cảnh bị giẫm đạp lên nhau... Tức là chỉ viết trên 1 hướng được dựng sẵn, và bị cản trở khá nhiều đến cảm hứng sáng tác...
Nhưng chính vì thế nên mình có sự cảm nhận và cái nhìn từ nhiều hướng hơn. Thi thỏang mình đọc lại từ đầu và chau chuốt từng câu từng chữ. Làm sao cho bài văn không cứng nhắc, không khô khan, không mang tính cá nhân, và quan trọng là nó phải có mục đích, các câu chuyện xen kẽ phải xâu chuỗi hợp lý và có mối liên kết đồng nhất, không rời rạc. Để hòan chỉnh 1 mẩu truyện thật khó! Trong nhiều trường hợp, lãng mạn quá không hẳn đã là hay, mơ mộng quá đôi lúc phi thực tế. Và nếu thực tế quá sẽ làm bài văn bị khô khan thiếu đi cảm xúc nhất định...
Một vài chia sẻ với HH và chúc HH sớm hòan thành cuốn tiểu thuyết! Làm xong nhớ gửi P đọc nhé!
(*) Park đang đọc cuốn Trăm năm cô đơn của Gabriel Garcia Marquez và vừa mới đọc xong cuốn "Những cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn" (Mark Twain) cách đây không lâu. Hy vọng sẽ học hỏi được chút ít từ những cuốn sách đó!
------------------
(*) Bật mí nè: Chờ đợi mình hòan thành xong mẩu chuyện "Hành lang ký túc xá" sẽ gửi cho HH phê bình nhé!
Hãy nhìn cuộc sống xung quanh, chuyện lớp, chuyện trường, chuyện nhà hàng xóm, tình ta, tình bạn rồi tha hồ thêu dệt theo ý mình á. Cứ phát huy những gì có thể bạn à!
Rất tiếc là không giúp gì được cho bạn vì Mk chỉ là một cô sinh viên kinh tế khô khan, lời văn cộc lốc, thiếu mộng thiếu mơ nên không giúp được gì... Hic hic!!
Góp ý với bạn một chút thôi, bạn nên chọn những cốt chuyện thật gần gũi, có thể là những chuyện ở ngay bên bạn, chuyện cô bạn thân, chuyện anh chàng lớp bên, chuyện người thầy chủ nhiệm... thì sẽ tự nhiên và dễ được tiếp nhận hơn... Có rất nhiều người khi viết thích trao chuốc sao cho giọng văn thiệt bóng bẩy, nhưng bóng quá thành ra sáo rỗng và vô tình gây phản cảm... trong quá trình viết bạn cố tránh vấn đề này nhé...
Chúc bạn có những án văn tuyệt bút, thân!!
Bạn cứ viết bất cứ đề tài gì bạn thích, từ truyện ngắn đến truyện dài, rồi từ truyện dài đến tiểu thuyết, sai rồi sửa, sửa rồi lại sửa tiếp, cứ tập dần tập dần thì có ngày cũng sẽ thành công, hic, TH chỉ lắm mồm thôi làm không được vì kém chữ nghĩa quá, hihi.